新安江 其七

明代 袁宏道
云细蒸山出,溪登见底空。买盐多妇女,羡水尽儿童。 江有往来浪,神无南北风。暴流皆石齿,得失在头工。
yún zhēng shān chū   dēng jiàn kōng mǎi yán duō xiàn   shuǐ jǐn ér tóng    
jiāng yǒu wǎng lái làng   shén nán běi fēng bào liú jiē shí chǐ 齿   shī zài tóu gōng