夕梦仲兄醒而哭之

清代 王浩
死别若远游,久阔梦归家。归来慰行役,阖户起喧哗。 落日大梁秋,眉浓眼生花。逢迎及前门,母揽弟纷拿。 上堂念行李,仆仆满尘沙。相抱不得声,欲笑涕已斜。 客路何从来?但觉道里赊。登床挟鸣琴,握手颤齿牙。 悲动左右心,顷刻转肠车。肠中千百语,烧铛趣成茶。 蜩螗乃未已,霜响彻哀笳。爽然一瞀间,披衣久惊嗟。 未知来地下,犹忘问阿爷。身前病为累,善卧不能加。 春风书满床,虱盛寖搔爬。宁知血气衰,未似当年耶? 当年告语地,痛哭到缌麻。只今望松楸,雪山水明霞。 死生未易为,一梦固所奢。百岁会归尽,此别岂有涯?
bié ruò yuǎn yóu   jiǔ kuò mèng guī jiā guī lái wèi xíng   xuān huá    
luò liáng qiū   méi nóng yǎn shēng huā féng yíng qián mén   lǎn fēn    
shàng táng niàn xíng   mǎn chén shā xiāng bào shēng   xiào xié    
cóng lái   dàn jué dào shē dēng chuáng xié míng qín   shǒu chàn chǐ 齿    
bēi dòng zuǒ yòu xīn   qǐng zhuǎn cháng chē cháng zhōng qiān bǎi shāo   dāng chéng chá    
tiáo táng nǎi wèi   shuāng xiǎng chè āi jiā shuǎng rán mào jiān   jiǔ jīng jiē    
wèi zhī lái xià   yóu wàng wèn ā shēn qián bìng wèi lèi shàn   néng jiā    
chūn fēng shū mǎn chuáng   shī shèng jìn sāo níng zhī xuè shuāi wèi   shì dāng nián    
dāng nián gào   tòng dào zhī jīn wàng sōng qiū xuě   shān shuǐ míng xiá    
shēng wèi wèi   mèng suǒ shē bǎi suì huì guī jìn   bié yǒu