喜梅雨既晴

宋代 戴复古
屋角鸣禽弄好音,楼头夏木绿阴阴。 镊空白发愁根在,熟尽黄梅雨意深。 苔榻有泥妨客坐,稻田足水慰农心。 老夫已作丰年想,鼓腹思为击壤吟。
jiǎo míng qín nòng hào yīn   lóu tóu xià 绿 yīn yīn
niè kòng bái chóu gēn zài   shú jǐn huáng méi shēn
tái yǒu fáng zuò   dào tián shuǐ wèi nóng xīn
lǎo zuò fēng nián xiǎng   wèi rǎng yín