袭美见题郊居十首,因次韵酬之以伸荣谢

唐代 陆龟蒙
近来唯乐静,移傍故城居。闲打修琴料,时封谢药书。 夜停江上鸟,晴晒箧中鱼。出亦图何事,无劳置栈车。 倩人医病树,看仆补衡茅。散发还同阮,无心敢慕巢。 简便书露竹,尊待破霜匏。日好林间坐,烟萝近欲交。 倭僧留海纸,山匠制云床。懒外应无敌,贫中直是王。 池平鸥思喜,花尽蝶情忙。欲问新秋计,菱丝一亩强。 故山空自掷,当路竟谁知。只有经时策,全无养拙资。 病深怜灸客,炊晚信樵儿。谩欲陈风俗,周官未采诗。 福地能容堑,玄关讵有扉。静思琼版字,闲洗铁筇衣。 鸟破凉烟下,人冲暮雨归。故园秋草梦,犹记绿微微。 水影沉鱼器,邻声动纬车。燕轻捎坠叶,蜂懒卧燋花。 说史评诸例,论兵到百家。明时如不用,归去种桑麻。 禹穴奇编缺,雷平异境残。静吟封箓检,归兴削帆竿。 白石堪为饭,青萝好作冠。几时当斗柄,同上步罡坛。 强起披衣坐,徐行处暑天。上阶来斗雀,移树去惊蝉。 莫问盐车骏,谁看酱瓿玄。黄金如可化,相近买云泉。 野入青芜巷,陂侵白竹门。风高开栗刺,沙浅露芹根。 迸鼠缘藤桁,饥乌立石盆。东吴虽不改,谁是武王孙。 疏慵真有素,时势尽无能。风月虽为敌,林泉幸未憎。 酒材经夏阙,诗债待秋征。只有君同癖,闲来对曲肱。
jìn lái wéi jìng   bàng chéng xián xiū qín liào   shí fēng xiè yào shū
tíng jiāng shàng niǎo   qíng shài qiè zhōng chū shì   láo zhì zhàn chē
qiàn rén bìng shù   kàn héng máo sàn hái tóng ruǎn   xīn gǎn cháo
jiǎn biàn 便 shū zhú   zūn dài shuāng páo hǎo lín jiān zuò   yān luó jìn jiāo
sēng liú hǎi zhǐ   shān jiàng zhì yún chuáng lǎn wài yìng   pín zhōng zhí shì wáng
chí píng ōu   huā jǐn dié qíng máng wèn xīn qiū   líng qiáng
shān kōng zhì   dāng jìng shéi zhī zhǐ yǒu jīng shí   quán yǎng zhuō
bìng shēn lián jiǔ   chuī wǎn xìn qiáo ér mán chén fēng   zhōu guān wèi cǎi shī
néng róng qiàn   xuán guān yǒu fēi jìng qióng bǎn   xián tiě qióng
niǎo liáng yān xià   rén chōng guī yuán qiū cǎo mèng   yóu 绿 wēi wēi
shuǐ yǐng chén   lín shēng dòng wěi chē yàn qīng shāo zhuì   fēng lǎn jiāo huā
shuō shǐ píng zhū   lùn bīng dào bǎi jiā míng shí yòng   guī zhǒng sāng
xué biān quē   léi píng jìng cán jìng yín fēng jiǎn   guī xīng xuē fān gān 竿
bái shí kān wèi fàn   qīng luó hǎo zuò guān shí dāng dǒu bǐng   tóng shàng gāng tán
qiáng zuò   xíng chǔ shǔ tiān shàng jiē lái dòu què   shù jīng chán
wèn yán chē jùn   shuí kàn jiàng xuán huáng jīn huà   xiāng jìn mǎi yún quán
qīng xiàng   bēi qīn bái zhú mén fēng gāo kāi   shā qiǎn qín gēn
bèng shǔ yuán téng héng   shí pén dōng suī gǎi   shuí shì wáng sūn
shū yōng zhēn yǒu   shí shì jǐn néng fēng yuè suī wèi   lín quán xìng wèi zēng
jiǔ cái jīng xià quē   shī zhài dài qiū zhēng zhǐ yǒu jūn tóng   xián lái duì gōng