徙马叹

元代 王冕
君不见秦皇二世治天下,赵高妄指鹿为马。 遂令众口毁权奇,异兽须臾满高价。 东亭牡骡十万钱,西城牝驴数百千。 □驴□□入奇远,犁□贾勇穹庐前。 三十六郡五百万,一旦惊风堕涂炭。 天闲云散雨声寒,峻骨垒垒秋草烂。 毳衣健儿牵狗车,皮冒女郎随橐驼。 将军怒斩白鼻驹,丞相唾遂狮子花。 独留款段在君侧,锦□金鞍青玉勒。 喷臊撼动赤墀风,太仆御官愁失色。 痛怜物产不偶时,龙媒灭没其谁知?况无古王同尔驰,相逢徒作穷途悲。 吾闻天马出西极,霜蹄蹴踏飞霹雳。 当年堆壁不敢沽,岂料于今供啖食?庖羲已矣古道芜,何时重见荣河图?孙阳已作饭牛客,非子去随牧羝奴。 呜呼!不独马之委,天下奇材亦如是。
jūn jiàn qín huáng èr shì zhì tiān xià   zhào gāo wàng zhǐ 鹿 wéi
suì lìng zhòng kǒu huǐ quán   shòu mǎn gāo jià
dōng tíng luó shí wàn qián   西 chéng pìn shù bǎi qiān
      yuǎn     yǒng qióng qián
sān shí liù jùn bǎi wàn   dàn jīng fēng duò tàn
tiān xián yún sàn shēng hán   jùn lěi lěi qiū cǎo làn
cuì jiàn ér qiān gǒu chē   mào láng suí tuó tuó
jiāng jūn zhǎn bái   chéng xiàng tuò suì shī zi huā
liú kuǎn duàn zài jūn   jǐn   jīn ān qīng
pēn sāo hàn dòng chì chí fēng   tài guān chóu shī
tòng lián chǎn ǒu shí   lóng méi miè shéi zhī   kuàng wáng tóng ěr chí   xiāng féng zuò qióng bēi
wén tiān chū 西   shuāng fēi
dāng nián duī gǎn   liào jīn gōng dàn shí   páo dào   shí zhòng jiàn róng   sūn yáng zuò fàn niú   fēi suí
  zhī wěi   tiān xià cái shì