西陵道士茶歌

唐代 温庭筠
乳窦溅溅通石脉,绿尘愁草春江色。涧花入井水味香, 山月当人松影直。仙翁白扇霜鸟翎,拂坛夜读黄庭经。 疏香皓齿有馀味,更觉鹤心通杳冥。
dòu jiān jiān tōng shí mài   绿 chén chóu cǎo chūn jiāng jiàn huā jǐng shuǐ wèi xiāng  
shān yuè dāng rén sōng yǐng zhí xiān wēng bái shàn shuāng niǎo líng   tán huáng tíng jīng
shū xiāng hào chǐ 齿 yǒu wèi   gèng jué xīn tōng yǎo míng