喜李鍊师禁足

明代 释函可
人间亦何极,隐几即仙源。尽扫青牛迹,深藏金马门。 閒应探药笈,静可叩天根。咫尺三山近,行看一鹤鶱。
rén jiān   yìn xiān yuán jǐn sǎo qīng niú shēn   cáng jīn mén    
xián yīng tàn yào   jìng kòu tiān gēn zhǐ chǐ sān shān jìn xíng   kàn xiān