喜凉

唐代 韩偓
炉炭烧人百疾生,凤狂龙躁减心情。四山毒瘴乾坤浊, 一簟凉风世界清。楚调忽惊凄玉柱,汉宫应已湿金茎。 豪强顿息蛙唇吻,爽利重新鹘眼睛。稳想海槎朝犯斗, 健思胡马夜翻营。东南亦是中华分,蒸郁相凌太不平。
tàn shāo rén bǎi shēng   fèng kuáng lóng zào jiǎn xīn qíng shān zhàng qián kūn zhuó  
diàn liáng fēng shì jiè qīng chǔ diào jīng zhù   hàn gōng yīng shī 湿 jīn jīng
háo qiáng dùn chún wěn   shuǎng chóng xīn yǎn jing wěn xiǎng hǎi chá cháo fàn dòu  
jiàn fān yíng dōng nán shì zhōng huá fēn   zhēng xiāng líng tài píng