喜枯吟还山

明代 释函是
不是怨离别,前途非所知。所忧在吾道,世路安足悲。 冬徂春复暖,杳然无来期。桃柳覆曲栏,鸟雀鸣繁枝。 对景每独坐,虚堂席毳帏。童子报归人,未语先解颐。 相见空复情,掩泪恨去时。丈夫贵肝膈,匪石终难移。 岂无众卉芳,乔松古壑宜。千尺映危楼,迢迢与世违。 夙志非懒瓒,今昔伤淳漓。口舌畏异同,长贫托海湄。 怪石丛高林,益励霜雪姿。
shì yuàn bié   qián fēi suǒ zhī suǒ yōu zài dào shì   ān bēi    
dōng chūn nuǎn   yǎo rán lái táo liǔ lán niǎo   què míng fán zhī    
duì jǐng měi zuò   táng cuì wéi tóng bào guī rén wèi   xiān jiě    
xiāng jiàn kōng qíng   yǎn lèi hèn shí zhàng guì gān fěi   shí zhōng nán    
zhòng huì fāng   qiáo sōng qiān chǐ yìng wēi lóu tiáo   tiáo shì wéi    
zhì fēi lǎn zàn   jīn shāng chún kǒu shé wèi tóng zhǎng   pín tuō hǎi méi    
guài shí cóng gāo lín   shuāng xuě 姿