戏廓然

宋代 释德洪
久不对睿语,便觉牙颊强。独行溪山间,清鹄失群伴。 温软闻吴音,攀翻忽东向。试问识睿否,客曰甚无恙。 但遭吕吴兴,拽手不少放。欲使开笑齿,说法人天上。 掉头掣肘去,不顾西兴浪。登舟翻然行,万众皆目断。 平生勇于道,气韵真迈往。安肯逐儿辈,低首投世网。 但恐吕望之,追法薛廷望。茶盐以加之,趁出白云嶂。 要看呵佛祖,瘦拳捉藜杖。
jiǔ duì ruì   biàn 便 jué jiá qiáng xíng shān jiān qīng   shī qún bàn    
wēn ruǎn wén yīn   pān fān dōng xiàng shì wèn shí ruì fǒu   yuē shén yàng    
dàn zāo xīng   zhuāi shǒu shǎo fàng shǐ kāi 使 xiào chǐ shuō 齿   rén tiān shàng    
diào tóu chè zhǒu   西 xīng làng dēng zhōu fān rán xíng wàn   zhòng jiē duàn    
píng shēng yǒng dào   yùn zhēn mài wǎng ān kěn zhú ér bèi   shǒu tóu shì wǎng    
dàn kǒng wàng zhī   zhuī xuē tíng wàng chá yán jiā zhī chèn   chū bái yún zhàng    
yào kàn   shòu quán zhuō zhàng