细君

宋代 曹勋
族类皆有偶,所偶各有方。 我本汉家女,远嫁乌孙王。 言语既不通,嗜欲宁相当。 生肉以为食,膻酪以为浆。 毛卉袭衣服,蒜薤为馨香。 呜呜当歌舞,跳跃纷低昂。 风沙障白日,四野皆苍黄。 逐猎射禽兽,藉草毡为墙。 喜怒不可测,贪戾过豺狼。 自为治宫室,仅能庇风霜。 岁时一相见,但见眉目光。 东南望汉日,独觉霜天长。 飞鸟恋故林,游子思故乡。 而我被遐弃,失身投穷荒。 明明汉天子,一女奚足伤。 武威与文德,岂不在周行。 吾王居下国,奉上固所当。 结亲徒自辱,掩泣羞汉皇。
lèi jiē yǒu ǒu   suǒ ǒu yǒu fāng  
běn hàn jiā   yuǎn jià sūn wáng  
yán tōng   shì níng xiāng dāng  
shēng ròu wéi shí   shān lào wéi jiāng  
máo huì   suàn xiè wèi xīn xiāng  
dāng   tiào yuè fēn áng  
fēng shā zhàng bái   jiē cāng huáng  
zhú liè shè qín shòu   cǎo zhān wèi qiáng  
  tān guò chái láng  
wèi zhì gōng shì   jǐn néng fēng shuāng  
suì shí xiāng jiàn   dàn jiàn méi guāng  
dōng nán wàng hàn   jué shuāng tiān cháng  
fēi niǎo liàn lín   yóu xiāng  
ér bèi xiá   shī shēn tóu qióng huāng  
míng míng hàn tiān   shāng  
wēi wén   zài zhōu xíng  
wáng xià guó   fèng shàng suǒ dāng  
jié qīn   yǎn xiū hàn huáng