西京道中
半夜秋声独断蓬,百年身事算成空。祢生词赋抛江夏,汉祖精神忆沛中。
未必他时能富贵,只应从此见穷通。边禽陇水休相笑,自有沧洲一棹风。
bàn
半
yè
夜
qiū
秋
shēng
声
dú
独
duàn
断
péng
蓬
,
bǎi
百
nián
年
shēn
身
shì
事
suàn
算
chéng
成
kōng
空
。
。
mí
祢
shēng
生
cí
词
fù
赋
pāo
抛
jiāng
江
xià
夏
,
hàn
汉
zǔ
祖
jīng
精
shén
神
yì
忆
pèi
沛
zhōng
中
。
。
wèi
未
bì
必
tā
他
shí
时
néng
能
fù
富
guì
贵
,
zhǐ
只
yìng
应
cóng
从
cǐ
此
jiàn
见
qióng
穷
tōng
通
。
。
biān
边
qín
禽
lǒng
陇
shuǐ
水
xiū
休
xiāng
相
xiào
笑
,
zì
自
yǒu
有
cāng
沧
zhōu
洲
yī
一
zhào
棹
fēng
风
。
。