戏集老杜句再和

宋代 黄公度
背堂资僻远,要路亦高深。 未负幽栖志,回看不住心。 寒花隐乱草,飞鸟度层阴。 独绕荒斋径,新诗近玉琴。
bèi táng yuǎn   yào gāo shēn  
wèi yōu zhì   huí kàn zhù xīn  
hán huā yǐn luàn cǎo   fēi niǎo céng yīn  
rào huāng zhāi jìng   xīn shī jìn qín