西江月

宋代 汪莘
之。余意古松之散在天地间,其拄青天而蔽厚地者,可以数计周知。欲合而处之,不可得也。作问松 天下老松有数,人间不记何年。海心岳顶寺门前。我欲收成一片。 为向此公传语,却教老子随缘。龙盘虑踞负青天。岂若吾身亲见。
zhī sōng zhī sàn zài tiān jiān   zhǔ qīng tiān ér hòu zhě   shù zhōu zhī ér chù zhī   de zuò wèn sōng
tiān xià lǎo sōng yǒu shù   rén jiān nián hǎi xīn yuè dǐng mén qián shōu chéng piàn
wèi xiàng gōng chuán   què jiào lǎo zi suí yuán lóng pán qīng tiān ruò shēn qīn jiàn