西江月

宋代 向子諲
取古人语以况此花,称为著题。余三十年前,与晁之道、狄端叔诸公醉皇建院东武襄家,酴醿甚盛,各赋长短句。独记余浣溪沙一首云:“翠羽衣裳白玉人。不将朱粉污天真。清风为伴月为邻。枕上解随良夜梦,壶中别是一家春。同心小绾更尖新。”真成梦事。此BA4E此花不殊,而心情老懒,无复当时矣,勉强作是词云: 红退小园桃杏,绿生芳草池塘。谁教芍药殿春光。不似酴醿官样。 翠盖更蒙珠幰,薰炉剩熨沈香。娟娟风露满衣裳。独步瑶台月上。
rén kuàng huā   chēng wéi zhù sān shí nián qián   cháo zhī dào duān shū zhū gōng zuì huáng jiàn yuàn dōng xiāng jiā   shén shèng   cháng duǎn huàn shā shǒu yún     :“ cuì shang bái rén jiāng zhū fěn tiān zhēn qīng fēng wèi bàn yuè wèi lín zhěn shàng jiě suí liáng   mèng zhōng bié shì jiā chūn tóng xīn xiǎo wǎn gèng jiān   xīn 。” zhēn chéng mèng shì   B   A   4   E BA4E   huā shū ér   xīn qíng lǎo lǎn   dāng shí  
hóng tuì 退 xiǎo yuán táo xìng   绿 shēng fāng cǎo chí táng shuí jiào sháo yào diàn 殿 chūn guāng shì guān yàng
cuì gài gèng méng zhū xiǎn   xūn shèng yùn shěn xiāng juān juān fēng mǎn shang yáo tái yuè shàng