西湖念语

宋代 欧阳修
昔者王子猷之爱竹,造门不问于主人,陶渊明之卧舆,遇酒便留于道士。况西湖之胜概,擅东颍之佳名。虽美景良辰,固多于高会。而清风明月,幸属于闲人。并游或结于良朋,乘兴有时而独往。鸣蛙暂听,安问属官而属私。曲水临流,自可一觞而一咏。至欢然而会意,亦傍若于无人。乃知偶来常胜於特来,前言可信。所有虽非于己有,其得已多。因翻旧阕之辞,写以新声之调,敢阵薄伎,聊佐清欢。
zhě wáng yóu zhī ài zhú   zào mén wèn zhǔ rén   táo yuān míng zhī   jiǔ biàn 便 liú dào shì kuàng 西 zhī shèng gài   shàn dōng yǐng zhī jiā míng suī měi jǐng liáng chén   duō gāo huì ér qīng fēng míng yuè   xìng shǔ xián rén bìng yóu huò jié liáng péng   chéng xìng yǒu shí ér wǎng míng zàn tīng   ān wèn shǔ guān ér shǔ shuǐ lín liú   shāng ér yǒng zhì huān rán ér huì   bàng ruò rén nǎi zhī ǒu lái cháng shèng lái   qián yán xìn suǒ yǒu suī fēi yǒu   de duō yīn fān jiù què zhī   xiě xīn shēng zhī diào   gǎn zhèn báo   liáo zuǒ qīng huān