西湖葛岭玛瑙寺僧芳洲有古琴二一名石上枯一名蕤宾铁为赋诗二首 其二

元代 高明
师琴名以蕤宾铁,岂是七丝专一律。古来声律商与宫,一百四十四调终于一。 又闻古铁能解音,何况圣人所作之雅琴。琵琶才闻铁自跃,万物岂不通琴心。 忆昔重华为民鼓,拂拂薰风吹下土。九官佩玉和铿锵,凤凰来仪百兽舞。 无情相感若有情,蜀山欲破铜先鸣。从今却笑陶渊明,胡为不取弦中声。 禅关万竹净尘垢,月出西湖照窗牖。此时请师为鼓一再行,试听还有铁声否?
shī qín míng ruí bīn tiě   shì zhuān lái shēng shāng gōng   bǎi shí diào zhōng    
yòu wén tiě néng jiě yīn   kuàng shèng rén suǒ zuò zhī qín pa cái wén tiě yuè wàn   tōng qín xīn    
zhòng huá wéi mín   xūn fēng chuī xià jiǔ guān pèi kēng qiāng fèng   huáng lái bǎi shòu    
qíng xiāng gǎn ruò yǒu qíng   shǔ shān tóng xiān míng cóng jīn què xiào táo yuān míng   wéi xián zhōng shēng    
chán guān wàn zhú jìng chén gòu   yuè chū 西 zhào chuāng yǒu shí qǐng shī wèi zài xíng shì   tīng hái yǒu tiě shēng fǒu