惜黄花慢·雁空浮碧

宋代 田为
雁空浮碧,印晓月,露洗重阳天气。望极楼外,淡烟半隔疏林,掩映断桥流水。黄金篱畔白衣人,更谁会、渊明深意。晚风底。落日乱鸿,飞起无际。情多对景凄凉,念旧赏,步屐登高迢递。兴满东山,共携素手持杯,劝泛玉浆云蕊。此时霜鬓欲归心,谩老尽、悲秋情味。向醉里。免得又成憔悴。
yàn kōng   yìn xiǎo yuè   chóng yáng tiān wàng lóu wài   dàn yān bàn shū lín   yǎn yìng duàn qiáo liú shuǐ huáng jīn pàn bái rén   gèng shuí huì yuān míng shēn wǎn fēng luò luàn hóng 鸿   fēi qíng duō duì jǐng liáng   niàn jiù shǎng   dēng gāo tiáo xīng mǎn dōng shān   gòng xié shǒu chí bēi   quàn fàn jiāng yún ruǐ shí shuāng bìn guī xīn   mán lǎo jìn bēi qiū qíng wèi xiàng zuì miǎn de yòu chéng qiáo cuì