惜黄花慢

宋代 杨无咎
霁空如水。衬落木坠红,遥山堆翠。独立闲阶,数声□度风前,几点雁横云际。已凉天气未寒时,问好处、一年谁记。笑声里。摘得半钗,金蕊来至。 横斜为插乌纱,更碎揉、泛入金尊琼蚁。满酌霞觞,愿人寿百千,可奈此时情味。牛山何必独沾衣,对佳节、惟应欢醉。看睡起。晓蝶也愁花悴。
kōng shuǐ chèn luò zhuì hóng   yáo shān duī cuì xián jiē   shù shēng   fēng qián   diǎn yàn héng yún liáng tiān wèi hán shí   wèn hǎo chù nián shuí xiào shēng zhāi bàn chāi   jīn ruǐ lái zhì
héng xié wèi chā shā   gèng suì róu fàn jīn zūn qióng mǎn zhuó xiá shāng   yuàn rén shòu 寿 bǎi qiān   nài shí qíng wèi niú shān zhān   duì jiā jié wéi yīng huān zuì kàn shuì xiǎo dié chóu huā cuì