惜花春起早 本意

清代 顾太清
晓禽呜,透纱窗、黯黯淡淡花影。小楼昨宵听尽夜雨,为著花事惊醒。 千红万紫,生怕他、随风不定。便匆匆、自启绣帘看,寻遍芳径。 阶前细草濛茸,承宿露涓涓,香土微泞。今番为花起早,更不惜、缕金鞋冷。 雕栏画槛,归去来、闲庭幽静。卖花声、趁东风,恰恰催人临镜。
xiǎo qín   tòu shā chuāng àn àn dàn dàn huā yǐng xiǎo lóu zuó xiāo tīng jǐn   wèi zhù huā shì jīng xǐng
qiān hóng wàn   shēng suí fēng dìng biàn 便 cōng cōng xiù lián kàn   xún biàn fāng jìng
jiē qián cǎo méng rōng   chéng 宿 juān juān   xiāng wēi nìng jīn fān wèi huā zǎo   gèng jīn xié lěng
diāo lán huà kǎn   guī lái xián tíng yōu jìng mài huā shēng chèn dōng fēng   qià qià cuī rén lín jìng