惜花

唐代 张籍
濛濛庭树花,坠地无颜色。日暮东风起,飘扬玉阶侧。 残蕊在犹稀,青条耸复直。为君结芳实,令君勿叹息。
méng méng tíng shù huā   zhuì yán dōng fēng   piāo yáng jiē
cán ruǐ zài yóu   qīng tiáo sǒng zhí wèi jūn jié fāng shí   lìng jūn tàn