惜花

宋代 苏轼
吉祥寺中锦千堆,(钱塘花最盛处。 )前年赏花真盛哉,道人劝我清明来。 腰鼓百面如春雷,打彻凉州花自开。 沙河塘上插花回,醉倒不觉吴儿哈。 岂知如今双鬓摧,城西古寺没蒿莱。 有僧闭门手自栽,千枝万叶巧剪裁。 就中一丛何所似,马瑙盘盛金缕杯。 而我食菜方清斋,对花不饮花应猜。 夜来雨雹如李梅,红残绿暗吁可哀。 (〔钱塘吉祥寺花为第一。 壬子清明赏会最盛,金盘彩篮以献于座者五十三人,夜归沙河塘上,观者如山,尔后无复继也。 今年,诸家园圃花亦极盛,而龙兴僧房一丛尤奇,但衰病牢落,自无以发兴耳。 昨日雨雹,知此花之存者有几,可为太息也。 〕)
xiáng zhōng jǐn qiān duī     qián táng huā zuì shèng chù  
  qián nián shǎng huā zhēn shèng zāi   dào rén quàn qīng míng lái  
yāo bǎi miàn chūn léi   chè liáng zhōu huā kāi  
shā táng shàng chā huā huí   zuì dào jué ér  
zhī jīn shuāng bìn cuī   chéng 西 méi hāo lái  
yǒu sēng mén shǒu zāi   qiān zhī wàn qiǎo jiǎn cái  
jiù zhōng cóng suǒ shì   nǎo pán shèng jīn bēi  
ér shí cài fāng qīng zhāi   duì huā yǐn huā yīng cāi  
lái báo méi   hóng cán 绿 àn āi  
  qián táng xiáng huā wèi    
rén qīng míng shǎng huì zuì shèng   jīn pán cǎi lán xiàn zuò zhě shí sān rén   guī shā táng shàng   guān zhě shān   ěr hòu  
jīn nián   zhū jiā yuán huā shèng   ér lóng xīng sēng fáng cóng yóu   dàn shuāi bìng láo luò   xīng ěr  
zuó báo   zhī huā zhī cún zhě yǒu   wèi tài