惜花

唐代 于鹄
夜来花欲尽,始惜两三枝。早起寻稀处,闲眠记落时。 蕊焦蜂自散,蒂折蝶还移。攀著殷勤别,明年更有期。
lái huā jǐn   shǐ liǎng sān zhī zǎo xún chù   xián mián luò shí
ruǐ jiāo fēng sàn   zhé dié hái pān zhù yīn qín bié   míng nián gèng yǒu