西河·花最盛

宋代 张炎
花最盛。西湖曾泛烟艇。闹红深处小秦筝,断桥夜饮。鸳鸯水宿不知寒,如今翻被惊醒。那时事、都倦省。阑干来此闲凭。是谁分得半边机云,恍疑昼锦。想当飞燕皱裙时,舞盘微堕珠粉。软波不翦素练净。碧盈盈、移下秋影。醉里玉书难认。且脱巾露发,飘然乘兴。一叶浮香天风冷。
huā zuì shèng 西 céng fàn yān tǐng nào hóng shēn chù xiǎo qín zhēng   duàn qiáo yǐn yuān yāng shuǐ 宿 zhī hán   jīn fān bèi jīng xǐng shí shì dōu juàn shěng lán gān lái xián píng shì shuí fēn de bàn biān yún   huǎng zhòu jǐn xiǎng dāng fēi yàn zhòu qún shí   pán wēi duò zhū fěn ruǎn jiǎn liàn jìng yíng yíng xià qiū yǐng zuì shū nán rèn qiě tuō jīn   piāo rán chéng xìng xiāng tiān fēng lěng