西归绝句十二首

唐代 元稹
双堠频频减去程,渐知身得近京城。 春来爱有归乡梦,一半犹疑梦里行。 五年江上损容颜,今日春风到武关。 两纸京书临水读,小桃花树满商山。 同归谏院韦丞相,共贬河南亚大夫。 今日还乡独憔悴,几人怜见白髭须。 只去长安六日期,多应及得杏花时。 春明门外谁相待,不梦闲人梦酒卮。 白头归舍意如何,贺处无穷吊亦多。 左降去时裴相宅,旧来车马几人过。 还乡何用泪沾襟,一半云霄一半沉。 世事渐多饶怅望,旧曾行处便伤心。 闲游寺观从容到,遍问亲知次第寻。 肠断裴家光德宅,无人扫地戟门深。 一世营营死是休,生前无事定无由。 不知山下东流水,何事长须日夜流。 今朝西渡丹河水,心寄丹河无限愁。 若到庄前竹园下,殷勤为绕故山流。 寒窗风雪拥深炉,彼此相伤指白须。 一夜思量十年事,几人强健几人无。 云覆蓝桥雪满溪,须臾便与碧峰齐。 风回面市连天合,冻压花枝著水低。 寒花带雪满山腰,著柳冰珠满碧条。 天色渐明回一望,玉尘随马度蓝桥。
shuāng hòu pín pín jiǎn chéng   jiàn zhī shēn jìn jīng chéng
chūn lái ài yǒu guī xiāng mèng   bàn yóu mèng xíng
nián jiāng shàng sǔn róng yán   jīn chūn fēng dào guān
liǎng zhǐ jīng shū lín shuǐ   xiǎo táo huā shù mǎn shāng shān
tóng guī jiàn yuàn wéi chéng xiàng   gòng biǎn nán dài
jīn huán xiāng qiáo cuì   rén lián jiàn bái
zhǐ cháng ān liù   duō yìng xìng huā shí
chūn míng mén wài shuí xiāng dài   mèng xián rén mèng jiǔ zhī
bái tóu guī shě   chù qióng diào duō
zuǒ jiàng shí péi xiāng zhái   jiù lái chē rén guò
huán xiāng yòng lèi zhān jīn   bàn yún xiāo bàn chén
shì shì jiàn duō ráo chàng wàng   jiù céng xíng chǔ biàn 便 shāng xīn
xián yóu guàn cóng róng dào   biàn wèn qīn zhī xún
cháng duàn péi jiā guāng zhái   rén sǎo mén shēn
shì yíng yíng shì xiū   shēng qián shì dìng yóu
zhī shān xià dōng liú shuǐ   shì cháng liú
jīn zhāo 西 dān shuǐ   xīn dān xiàn chóu
ruò dào zhuāng qián zhú yuán xià   yīn qín wèi rào shān liú
hán chuāng fēng xuě yōng shēn   xiāng shāng zhǐ bái
liáng shí nián shì   rén qiáng jiàn rén
yún lán qiáo xuě mǎn   biàn 便 fēng
fēng huí miàn shì lián tiān   dòng huā zhī zhù shuǐ
hán huā dài xuě mǎn shān yāo   zhù liǔ bīng zhū mǎn tiáo
tiān jiàn míng huí wàng   chén suí lán qiáo