西瓜

宋代 顾逢
多自淮乡得,天然碧玉团。破来肌体莹,嚼处齿牙寒。 清敌炎威退,凉生酒量宽。东门无此种,雪片簇冰盘。
duō huái xiāng   tiān rán tuán lái yíng   jué chù chǐ 齿 hán
qīng yán wēi tuì 退   liáng shēng jiǔ liàng kuān dōng mén zhǒng   xuě piàn bīng pán