息夫人庙

唐代 罗隐
百雉摧残连野青,庙门犹见昔朝廷。一生虽抱楚王恨, 千载终为息地灵。虫网翠环终缥缈,风吹宝瑟助微冥。 玉颜浑似羞来客,依旧无言照画屏。
bǎi zhì cuī cán lián qīng   miào mén yóu jiàn cháo tíng shēng suī bào chǔ wáng hèn  
qiān zǎi zhōng wèi líng chóng wǎng cuì huán zhōng piāo miǎo   fēng chuī bǎo zhù wēi míng
yán hún xiū lái   jiù yán zhào huà píng