戏赋后七夕

明代 王世贞
牛女佳期已惘然,谁留馀闰荐新缘。重徵驾鹊愁难信,却浼奔龙苦不前。 娟娟桂色初惊面,习习榆芬乍亸肩。恨杀朱明金作辔,还酬白帝玉为钱。 解道千年无此夕,莫将今夕望明年。
niú jiā wǎng rán   shuí liú rùn jiàn xīn yuán zhòng zhēng jià què chóu nán xìn què   měi bēn lóng qián    
juān juān guì chū jīng miàn   fēn zhà duǒ jiān hèn shā zhū míng jīn zuò pèi hái   chóu bái wèi qián    
jiě dào qiān nián   jiāng jīn wàng míng nián