喜逢口

元代 许有壬
儿寒解衣重抚摩,儿饥推食孰忍诃。长成与国远负戈,一去不返当如何。 去时云戍东北鄙,直出榆关度辽水。白头郎罢与影俱,岂惮山川千万里。 天教此地适相逢,父曰从天坠吾子。笑疲乐极俱殒身,谁谓情钟遽如此。 官家开边方未已,同生又别宁同死。山云漠漠风飕飕,山头双冢知几秋。 当时不忍一朝喜,今日翻飞千载愁。犹胜贞女化为石,终古孤身双不得。 清江寒影日悠悠,行人一去无消息。
ér hán jiě zhòng   ér tuī shí shú rěn zhǎng chéng guó yuǎn   fǎn dāng    
shí yún shù dōng běi   zhí chū guān liáo shuǐ bái tóu láng yǐng   dàn shān chuān qiān wàn    
tiān jiào shì xiāng féng   yuē cóng tiān zhuì xiào yǔn shēn shuí   wèi qíng zhōng    
guān jiā kāi biān fāng wèi   tóng shēng yòu bié níng tóng shān yún fēng sōu sōu shān   tóu shuāng zhǒng zhī qiū    
dāng shí rěn zhāo   jīn fān fēi qiān zǎi chóu yóu shèng zhēn huà wèi shí zhōng   shēn shuāng    
qīng jiāng hán yǐng yōu yōu   xíng rén xiāo xi