西风

宋代 王安石
少年不知秋,喜闻西风生。 老大多感伤,畏此蟠蟀鸣。 况乃舍亲友,抱病独远行。 中夜卧不周,恻恻感我情。 起视天正黑。 弱云乱纵横。 似有霰雪飘,不复星斗明。 时节忽如此,重令壮心惊。 谅无同忧人,樽酒安可倾。
shào nián zhī qiū   wén 西 fēng shēng  
lǎo duō gǎn shāng   wèi pán shuài míng  
kuàng nǎi shè qīn yǒu   bào bìng yuǎn xíng  
zhōng zhōu   gǎn qíng  
shì tiān zhèng hēi  
ruò yún luàn zòng héng  
shì yǒu xiàn xuě piāo   xīng dǒu míng  
shí jié   zhòng lìng zhuàng xīn jīng  
liàng tóng yōu rén   zūn jiǔ ān qīng