偕醉剑游豫园感作

宋代 江南雨
柳芽初绽草新萌,最爱江南雨后晴。断续风中香淡淡,丁冬声里水清清。 浮生有幸暂为客,蹇命无缘空具名。奈是明朝行渐远,与春相近莫如卿。
liǔ chū zhàn cǎo xīn méng   zuì ài jiāng nán hòu qíng duàn fēng zhōng xiāng dàn dàn dīng   dōng shēng shuǐ qīng qīng    
shēng yǒu xìng zàn wèi   jiǎn mìng yuán kōng míng nài shì míng cháo xíng jiàn yuǎn   chūn xiāng jìn qīng