谢自然诗

唐代 韩愈
果州南充县,寒女谢自然。童騃无所识,但闻有神仙。 轻生学其术,乃在金泉山。繁华荣慕绝,父母慈爱捐。 凝心感魑魅,慌惚难具言。一朝坐空室,云雾生其间。 如聆笙竽韵,来自冥冥天。白日变幽晦,萧萧风景寒。 檐楹暂明灭,五色光属联。观者徒倾骇,踯躅讵敢前。 须臾自轻举,飘若风中烟。茫茫八纮大,影响无由缘。 里胥上其事,郡守惊且叹。驱车领官吏,氓俗争相先。 入门无所见,冠履同蜕蝉。皆云神仙事,灼灼信可传。 余闻古夏后,象物知神奸。山林民可入,魍魉莫逢旃。 逶迤不复振,后世恣欺谩。幽明纷杂乱,人鬼更相残。 秦皇虽笃好,汉武洪其源。自从二主来,此祸竟连连。 木石生怪变,狐狸骋妖患。莫能尽性命,安得更长延。 人生处万类,知识最为贤。奈何不自信,反欲从物迁。 往者不可悔,孤魂抱深冤。来者犹可诫,余言岂空文。 人生有常理,男女各有伦。寒衣及饥食,在纺绩耕耘。 下以保子孙,上以奉君亲。苟异于此道,皆为弃其身。 噫乎彼寒女,永托异物群。感伤遂成诗,昧者宜书绅。
guǒ zhōu nán chōng xiàn   hán xiè rán tóng ái suǒ shí   dàn wén yǒu shén xiān
qīng shēng xué shù   nǎi zài jīn quán shān fán huá róng jué   ài juān
níng xīn gǎn chī mèi   huāng nán yán zhāo zuò kōng shì   yún shēng jiān
líng shēng yùn   lái míng míng tiān bái biàn yōu huì   xiāo xiāo fēng jǐng hán
yán yíng zàn míng miè   guāng shǔ lián guān zhě qīng hài   zhí zhú gǎn qián
qīng   piāo ruò fēng zhōng yān máng máng hóng   yǐng xiǎng yóu yuán
shàng shì   jùn shǒu jīng qiě tàn chē lǐng guān   méng zhēng xiāng xiān
mén suǒ jiàn   guān tóng tuì chán jiē yún shén xiān shì   zhuó zhuó xìn chuán
wén xià hòu   xiàng zhī shén jiān shān lín mín   wǎng liǎng féng zhān
wēi zhèn   hòu shì màn yōu míng fēn luàn   rén guǐ gēng xiāng cán
qín huáng suī hǎo   hàn hóng yuán cóng èr zhǔ lái   huò jìng lián lián
shí shēng guài biàn   li chěng yāo huàn néng jìn xìng mìng   ān gèng cháng yán
rén shēng chù wàn lèi   zhī shí zuì wéi xián nài xìn   fǎn cóng qiān
wǎng zhě huǐ   hún bào shēn yuān lái zhě yóu jiè   yán kōng wén
rén shēng yǒu cháng   nán yǒu lún hán shí   zài fǎng gēng yún
xià bǎo sūn   shàng fèng jūn qīn gǒu dào   jiē wèi shēn
hán   yǒng tuō qún gǎn shāng suì chéng shī   mèi zhě shū shēn