偕诸同人登君山绝顶望江放歌

清代 顾植
大江南来几千里,群山如龙跃江水。君山陡起扼其冲,水自奔流山自峙。 我来正值新柳丝,连宵阴雨初霁时。遥峰破睡向我笑,似欲索取登临诗。 爰偕俊侣梁园客,共吊青山兴废迹。浮远堂前夕照红,瞰江亭外春波碧。 振衣直上览大荒,决眦鹳鹤乘风翔。茫茫万顷渺无际,其势其欲吞穹苍。 披襟脱帽忽长啸,下视嵇康把头掉。刖足休遗白璧羞,抽身会向青溪钓。 郁郁胸怀何日开,当筵幸有酒盈杯。君不见,贤愚终古俱尘埃,春申至今安在哉!
jiāng nán lái qiān   qún shān lóng yuè jiāng shuǐ jūn shān dǒu è chōng shuǐ   bēn liú shān zhì    
lái zhèng zhí xīn liǔ   lián xiāo yīn chū shí yáo fēng shuì xiàng xiào shì   suǒ dēng lín shī    
yuán xié jùn liáng yuán   gòng diào qīng shān xīng fèi yuǎn táng qián zhào hóng kàn   jiāng tíng wài chūn    
zhèn zhí shàng lǎn huāng   jué guàn chéng fēng xiáng máng máng wàn qǐng miǎo   shì tūn qióng cāng    
jīn tuō mào cháng xiào   xià shì kāng tóu diào yuè xiū bái xiū chōu   shēn huì xiàng qīng diào    
xiōng huái 怀 kāi   dāng yán xìng yǒu jiǔ yíng bēi jūn jiàn xián   zhōng chén āi chūn   shēn zhì jīn ān zài zāi