谢忠子出山

宋代 释德洪
道人弃家年最少,毛骨稽山冰雪妙。为余远出仙庐峰,云晴水寒秋自晓。 孤风峭世凤增击,高谊映人珠自照。嗟余苦遭梦幻缠,龟囚蚕缚何时了。 明朝定向旧庐归,想见盘空云露小。当期半夜立西风,月中拾取吹来啸。
dào rén jiā nián zuì shǎo   máo shān bīng xuě miào wèi yuǎn chū xiān fēng yún   qíng shuǐ hán qiū xiǎo    
fēng qiào shì fèng zēng   gāo yìng rén zhū zhào jiē zāo mèng huàn chán guī   qiú cán shí le    
míng cháo dìng xiàng jiù guī   xiǎng jiàn pán kōng yún xiǎo dāng bàn fēng 西 yuè   zhōng shí chuī lái xiào