偕仲退周南翁登曲岛山分韵得曲字

宋代 黎廷瑞
吴子精悍锦满腹,周郎英妙人如玉。 凌晨樽酒惜分攜,飞鞚联翩相趁逐。 积雨新晴马气骄,振鬣长鸣踏平陆。 村南村北枫叶赤,高田低田麦苗绿。 坡陀磊落如培塿,一岛轩然立於独。 平生梦寐千仞冈,第取惬心那计足。 迢迢鸟道入青天,杳杳钟声出乔木。 遥观疑雪复疑石,稍动始知樵与牧。 传闻隋代高隐君,避世曾兹结茅屋。 李菀杨枯了不闻,坐拥玉书林下读。 灵君冠剑从飞龙,云雨苍茫手翻覆。 瓢中但出是丰年,何惜穿崖悬一瀑。 毳虫自得餐松诀,一扫四山寒翠秃。 心根突兀有孤梅,道气昂藏自修竹。 回看下界暗黄尘,蚁垤蜂房几陵谷。 山空鸟啼尘虑绝,天寒日暮归心速。 会当摆落悠悠谈,八极神游纵吾目。 玉井莲花十丈开,瑶池桃子千年熟。 廓然天地覩方圆,岂但山川见纡曲。 已呼鸾凰作先导,岁晚期君两黄鹄。
jīng hàn jǐn mǎn   zhōu láng yīng miào rén
líng chén zūn jiǔ fēn xié   fēi kòng lián piān xiāng chèn zhú
xīn qíng jiāo   zhèn liè cháng míng píng
cūn nán cūn běi fēng chì   gāo tián tián mài miáo 绿
tuó lěi luò péi lǒu   dǎo xuān rán
píng shēng mèng mèi qiān rèn gāng   qiè xīn
tiáo tiáo niǎo dào qīng tiān   yǎo yǎo zhōng shēng chū qiáo
yáo guān xuě shí   shāo dòng shǐ zhī qiáo
chuán wén suí dài gāo yǐn jūn   shì céng jié máo
wǎn yáng liǎo wén   zuò yōng shū lín xià
líng jūn guān jiàn cóng fēi lóng   yún cāng máng shǒu fān
piáo zhōng dàn chū shì fēng nián   chuān 穿 xuán
cuì chóng cān sōng jué   sǎo shān hán cuì
xīn gēn yǒu méi   dào áng cáng xiū zhú
huí kàn xià jiè àn huáng chén   dié fēng fáng líng
shān kōng niǎo chén jué   tiān hán guī xīn
huì dāng bǎi luò yōu yōu tán   shén yóu zòng
jǐng lián huā shí zhàng kāi   yáo chí táo zi qiān nián shú
kuò rán tiān fāng yuán   dàn shān chuān jiàn
luán huáng zuò xiān dǎo   suì wǎn jūn liǎng huáng