谢钟离中散惠草书

宋代 郭祥正
丈人行草天下无,体兼众善精神俱。少年弄翰今悬车,一幅不博千明珠。 墨池翻澜化鲸鱼,老木半折倾藤枯。霜天一阵来雁鹜,荒陂数点眠鸥凫。 换鹅瘗鹤虽已矣,折钗剑舞成须臾。心通造化乃神速,伯英怀素真其徒。 迩来作我醉吟赞,宝藏二妙归江湖。要将垂法数百载,摩挲青玉亲传模。 丈人善吟仍善奕,名誉岂止专能书。名誉岂止专能书,皎如浩雪盈冰壶。
zhàng rén xíng cǎo tiān xià   jiān zhòng shàn jīng shén shào nián nòng hàn jīn xuán chē   qiān míng zhū    
chí fān lán huà jīng   lǎo bàn shé qīng téng shuāng tiān zhèn lái yàn huāng   bēi shǔ diǎn mián ōu    
huàn é suī   shé chāi jiàn chéng xīn tōng zào huà nǎi shén   yīng huái 怀 zhēn    
ěr lái zuò zuì yín zàn   bǎo zàng èr miào guī jiāng yào jiāng chuí shù bǎi zǎi   qīng qīn chuán    
zhàng rén shàn yín réng shàn   míng zhǐ zhuān néng shū míng zhǐ zhuān néng shū jiǎo   hào xuě yíng bīng