谢真定李密学惠牡丹

宋代 韩琦
穷边无处睹春荣,咫尺常山似洛城。会得主人将雅意,欲教邻境伏香名。 全开正弄朝霞色,半谢犹含暮雨情。只上宾筵共一醉,也胜浑不见芳英。
qióng biān chǔ chūn róng   zhǐ chǐ cháng shān shì luò chéng huì de zhǔ rén jiāng   jiào lín jìng xiāng míng    
quán kāi zhèng nòng zhāo xiá   bàn xiè yóu hán qíng zhǐ shàng bīn yán gòng zuì   shèng hún jiàn fāng yīng