谢张倅惠茶

宋代 章甫
病躯倦甚不举酒,便腹枵然尤爱茶。 淮乡久住已成俗,客至亦复研芝麻。 称重缃匳还入手,知公与我诗情厚。 静无俗驾叩柴关,急遣僧房借茶臼。 易足堂中昼倍长,一杯凉饼补饥肠。 世间万事不挂口,齿颊尽日留甘香。 青奴可怜姑少却,睡魔退舍诗魔作。 诗成吟罢来清风,秋意拂拂生梧桐。
bìng juàn shén jiǔ   biàn 便 xiāo rán yóu ài chá  
huái xiāng jiǔ zhù chéng   zhì yán zhī ma  
chēng zhòng xiāng lián hái shǒu   zhī gōng shī qíng hòu  
jìng jià kòu chái guān   qiǎn sēng fáng jiè chá jiù  
táng zhōng zhòu bèi zhǎng   bēi liáng bǐng cháng  
shì jiān wàn shì guà kǒu   chǐ 齿 jiá jìn liú gān xiāng  
qīng lián shǎo què   shuì tuì 退 shè shī zuò  
shī chéng yín lái qīng fēng   qiū shēng tóng