写意二首

唐代 牟融
寂寥荒馆闭闲门,苔径阴阴屐少痕。白发颠狂尘梦断, 青毡泠落客心存。高山流水琴三弄,明月清风酒一樽。 醉后曲肱林下卧,此生荣辱不须论。 萧萧华发满头生,深远蓬门倦送迎。独喜冥心无外慕, 自怜知命不求荣。闲情欲赋思陶令。卧病何人问马卿。 林下贫居甘困守,尽教城市不知名。
liáo huāng guǎn xián mén   tái jìng yīn yīn shǎo hén bái diān kuáng chén mèng duàn  
qīng zhān líng luò xīn cún gāo shān liú shuǐ qín sān nòng   míng yuè qīng fēng jiǔ zūn
zuì hòu gōng lín xià   shēng róng lùn
xiāo xiāo huá mǎn tóu shēng   shēn yuǎn péng mén juàn sòng yíng míng xīn wài  
lián zhī mìng qiú róng xián qíng táo lìng bìng rén wèn qīng
lín xià pín gān kùn shǒu   jìn jiào chéng shì zhī míng