羲娥谣

宋代 杨万里
羲和梦破欲启行,紫金毕逋啼一声。 声从天上落人世,千村万落鸡争鸣。 素娥西征未归去,簸弄银盘浣风露。 一丸玉弹东飞来,打落桂林雪毛兔。 谁将红锦幕半天,赤光绛气贯山川。 须臾却驾丹砂毂,推上寒空辗苍玉。 诗翁已行十里强,羲和早起道无双。
mèng xíng   jīn shēng  
shēng cóng tiān shàng luò rén shì   qiān cūn wàn luò zhēng míng  
é 西 zhēng wèi guī   nòng yín pán huàn fēng  
wán dàn dōng fēi lái   luò guì lín xuě máo  
shuí jiāng hóng jǐn bàn tiān   chì guāng jiàng guàn shān chuān  
què jià dān shā   tuī shàng hán kōng niǎn cāng  
shī wēng xíng shí qiáng   zǎo dào shuāng