撷阳塘

宋代 刘克庄
塘水年时似练湖,春来亦已化平芜。 农官久废存遗址,樵子公行作坦途。 苇折鹭藏身不得,萍乾鱼以沫相濡。 桔槔伊轧声如泣,借问龙公睡稳无。
táng shuǐ nián shí shì liàn   chūn lái huà píng  
nóng guān jiǔ fèi cún zhǐ   qiáo gōng xíng zuò tǎn  
wěi zhé cáng shēn   píng qián xiāng  
jié gāo zhá shēng   jiè wèn lóng gōng shuì wěn