谢徐志父帐干惠诗编

宋代 陆游
平生闻若人,笔墨极奇哨,相望二千里,安得接谈笑。 一朝获其诗,惊喜踰素料,夜窗取吟讽,寒灯耿相照。 舂容清庙歌,缥缈苏门啸,蹴天浙江涛,照野楚山烧。 每篇十过读,玩味头屡掉;正如啜名酒,虽爱不忍釂。 看君亦华发,气压万年少。 予昔从茶山,辱赏三语妙;文章老不进,憔悴今可吊。 谁知牛车铎,黄钟乃同调。 愿君时来过,勿恤俗子诮。
píng shēng wén ruò rén   shào   xiāng wàng èr qiān   ān jiē tán xiào  
zhāo huò shī   jīng liào   chuāng yín fěng   hán dēng gěng xiāng zhào  
chōng róng qīng miào   piāo miǎo mén xiào   tiān zhè jiāng tāo   zhào chǔ shān shāo  
měi piān shí guò   wán wèi tóu diào   zhèng chuài míng jiǔ   suī ài rěn jiào  
kàn jūn huá   wàn nián shào  
cóng chá shān   shǎng sān miào   wén zhāng lǎo jìn   qiáo cuì jīn diào  
shéi zhī niú chē duó   huáng zhōng nǎi tóng diào  
yuàn jūn shí lái guò   qiào