谢学士所藏山水图歌

明代 李东阳
翰林门地清于冰,高堂六月开云汀。凉秋摵摵起庭宇,万籁如在空中听。 空山苍苍入林莽,江上茆亭隔风雨。层窗曲槛深阒寥,寂寂幽弦似相语。 绳床棐几随周旋,麈尾不动声琅然。山高水阔鸟飞尽,惟有碧树鸣寒蝉。 东邻老翁跨驴至,西家屐齿半欲穿。山头荷担步还却,此岂有意冷冷弦。 先生爱山复爱水,看画题诗宛相似。坐令宾主成三人,不羡谪仙花月里。 玉堂退食时相从,恍然坐我青芙蓉。愿将一曲洗双耳,更待高楼阊阖风。
hàn lín mén qīng bīng   gāo táng liù yuè kāi yún tīng liáng qiū shè shè tíng wàn   lài zài kōng zhōng tīng    
kōng shān cāng cāng lín mǎng   jiāng shàng máo tíng fēng céng chuāng kǎn shēn liáo   yōu xián shì xiāng    
shéng chuáng fěi suí zhōu xuán   zhǔ wěi dòng shēng láng rán shān gāo shuǐ kuò niǎo fēi jǐn wéi   yǒu shù míng hán chán    
dōng lín lǎo wēng kuà zhì   西 jiā chǐ 齿 bàn chuān 穿 shān tóu dān hái què   yǒu lěng lěng xián    
xiān sheng ài shān ài shuǐ   kàn huà shī wǎn xiāng zuò lìng bīn zhǔ chéng sān rén   xiàn zhé xiān huā yuè    
táng tuì 退 shí shí xiāng cóng   huǎng rán zuò qīng róng yuàn jiāng shuāng ěr gèng   dài gāo lóu chāng fēng