谢学士赴阙还京师

宋代 刘敞
公提史臣笔,记注天子侧。日成唐虞风,噩噩在典策。 家声继纯粹,论著多切直。周南未成书,流涕尝感激。 忽从东溟飞,上拱宸斗极。清淮净无波,归马闲且奕。 帝宫青冥间,白日升晓色。儒人相庆语,文道宜久职。 公归演纶诰,制度期能觌。
gōng shǐ chén   zhù tiān chéng táng fēng   è è zài diǎn
jiā shēng chún cuì   lùn zhù duō qiē zhí zhōu nán wèi chéng shū   liú cháng gǎn
cóng dōng míng fēi   shàng gǒng chén dòu qīng huái jìng   guī xián qiě
gōng qīng míng jiān   bái shēng xiǎo rén xiàng qìng   wén dào jiǔ zhí
gōng guī yǎn lún gào   zhì néng