谢秀才有妾缟练,改从于人,秀才引留之不得,后生感忆...... 其二

唐代 李贺
铜镜立青鸾,燕脂拂紫绵。 腮花弄暗粉,眼尾泪侵寒。 碧玉破不复,瑶琴重拔弦。 今日非昔日,何人敢正看?
tóng jìng qīng luán   yān zhī mián
sāi huā nòng àn fěn   yǎn wěi lèi qīn hán
  yáo qín zhòng xián
jīn fēi   rén gǎn zhèng kàn