谢秀才有妾缟练改从于人秀才引留之不得…嘲谢复继四首

唐代 佚名
谁知泥忆云,望断梨花春。荷丝制机练,竹叶剪花裙。 月明啼阿姊,灯暗会良人。也识君夫婿,金鱼挂在身。 铜镜立青鸾,燕脂拂紫绵。腮花弄暗粉,眼尾泪侵寒。 碧玉破不复,瑶琴重拨弦。今日非昔日,何人敢正看。 洞房思不禁,蜂子作花心。灰暖残香炷,发冷青虫簪。 夜遥灯焰短,睡熟小屏深。好作鸳鸯梦,南城罢捣砧。 寻常轻宋玉,今日嫁文鸯。戟干横龙簴,刀环倚桂窗。 邀人裁半袖,端坐据胡床。泪湿红轮重,栖乌上井梁。
shéi zhī yún   wàng duàn huā chūn zhì liàn   zhú jiǎn huā qún
yuè míng ā   dēng àn huì liáng rén shí jūn 婿   jīn guà zài shēn
tóng jìng qīng luán   yān zhī mián sāi huā nòng àn fěn   yǎn wěi lèi qīn hán
  yáo qín zhòng xián jīn fēi   rén gǎn zhèng kàn
dòng fáng jīn   fēng zuò huā xīn huī nuǎn cán xiāng zhù   lěng qīng chóng zān
yáo dēng yàn duǎn   shuì shú xiǎo píng shēn hǎo zuò yuān yāng mèng   nán chéng dǎo zhēn
xún cháng qīng sòng   jīn jià wén yāng gàn héng lóng   dāo huán guì chuāng
yāo rén cái bàn xiù   duān zuò chuáng lèi shī 湿 hóng lún zhòng   shàng jǐng liáng