谢鲜于伯几惠震馀琴云是许旌阳手植桐所斲

元代 赵孟頫
仙人巳归白云中,空馀手植青枝桐。根柯盘郁如蛟龙,一朝辟历驱雷公,烈火半爇随狂风。 箕子之裔多髯翁,才气迈俗惊愚蒙。抱持来归寻国工,斲为二琴含商宫。 我来自北欣相逢,持一赠我为我容。自吾得此不敢寐,终夜起坐弹孤鸿。 下弦清泠上黄钟,转弦更张涕满胸。黄虞巳远将无同,恨君不识牙与钟。 恨我不识瞽与矇,《周南》《大雅》当谁从。
xiān rén guī bái yún zhōng   kōng shǒu zhí qīng zhī tóng gēn pán jiāo lóng   zhāo léi gōng   liè huǒ bàn ruò suí kuáng fēng
zhī duō rán wēng   cái mài jīng méng bào chí lái guī xún guó gōng   zhuó wèi èr qín hán shāng gōng
lái běi xīn xiāng féng   chí zèng wèi róng gǎn mèi   zhōng zuò dàn hóng 鸿
xià xián qīng líng shàng huáng zhōng   zhuǎn xián gēng zhāng mǎn xiōng huáng yuǎn jiāng tóng   hèn jūn shí zhōng
hèn shí méng   ,《 zhōu nán 》《 dāng shuí cóng