携仙箓九首

唐代 司空图
岳北秋空渭北川,晴云渐薄薄如烟。 坐来还见微风起,吹散残阳一片蝉。 一半晴空一半云,远笼仙掌日初曛。 洞天有路不知处,绝顶异香难更闻。 决事还须更事酬,清谭妙理一时休。 渔翁亦被机心误,眼暗汀边结钓钩。 迹不趋时分不侯,功名身外最悠悠。 听君总画麒麟阁,还我闲眠舴艋舟。 仙凡路阻两难留,烟树人间一片秋。 若道阴功能济活,且将方寸自焚修。 若有阴功救未然,玉皇品籍亦搜贤。 应知谭笑还高谢,别就沧洲赞上仙。 英名何用苦搜奇,不朽才销一句诗。 却赖风波阻三岛,老臣犹得恋明时。 剪取红云剩写诗,年年高会趁花时。 水精楼阁分明见,只欠霞浆别著旗。 此生得作太平人,只向尘中便出尘。 移取碧桃花万树,年年自乐故乡春。
yuè běi qiū kōng wèi běi chuān   qíng yún jiàn báo báo yān
zuò lái huán jiàn wēi fēng   chuī sàn cán yáng piàn chán
bàn qíng kōng bàn yún   yuǎn lóng xiān zhǎng chū xūn
dòng tiān yǒu zhī chù   jué dǐng xiāng nán gèng wén
jué shì hái gēng shì chóu   qīng tán miào shí xiū
wēng bèi xīn   yǎn àn tīng biān jié diào gōu
shí fēn hóu   gōng míng shēn wài zuì yōu yōu
tīng jūn zǒng huà lín   hái xián mián měng zhōu
xiān fán liǎng nán liú   yān shù rén jiān piàn qiū
ruò dào yīn gōng néng huó   qiě jiāng fāng cùn fén xiū
ruò yǒu yīn gōng jiù wèi rán   huáng pǐn sōu xián
yīng zhī tán xiào hái gāo xiè   bié jiù cāng zhōu zàn shàng xiān
yīng míng yòng sōu   xiǔ cái xiāo shī
què lài fēng sān dǎo   lǎo chén yóu liàn míng shí
jiǎn hóng yún shèng xiě shī   nián nián gāo huì chèn huā shí
shuǐ jīng lóu fēn míng jiàn   zhǐ qiàn xiá jiāng bié zhù
shēng de zuò tài píng rén   zhǐ xiàng chén zhōng biàn 便 chū chén
táo huā wàn shù   nián nián xiāng chūn