携襄阳诗卷示子孙再次韵

宋代 陈造
还家未浣衣袂泥,聚首笑语环孙儿。 挽须倒褚问所得,酬倡定续陆与皮。 小子情话吾所师,指瑜擿瑕切中之。 谓公杰作含古意,白月在天影在池。 阿翁赑屃十驾足,故步虽在欠新奇。 向者护前今不尔,自呼罚爵为汝持。 与问潮乎奈吾老,亦喜商也能言诗。
huán jiā wèi huàn mèi   shǒu xiào huán sūn ér  
wǎn dào chǔ wèn suǒ de   chóu chàng dìng  
xiǎo qíng huà suǒ shī   zhǐ xiá qiè zhòng zhī  
wèi gōng jié zuò hán   bái yuè zài tiān yǐng zài chí  
ā wēng shí jià   suī zài qiàn xīn  
xiàng zhě qián jīn ěr   jué wèi chí  
wèn cháo nài lǎo   shāng néng yán shī