谢吴断事惠茶笋歌一章

明代 王世贞
雨前茗芽细胜粟,雨后笋萌碧于玉。道人嗜茗以代酒,且复为笋将断肉。 吴郎昔佐郧中阃,拂袖高眠白驹谷。生不恋山阴八月莼,亦不夸江陵千头木。 为余雀舌损数筐,更脯龙鳞逾百束。初开鼻观已芬爽,久苦肠肥荷汤沐。 新诗报汝汝不俗,净洗荒伧酪奴辱。但愿清渭溪头竹信安,紫花濑口茶租熟。 慧山水递更一家,道人湖田没尽饥亦足。
qián míng shèng   hòu sǔn méng dào rén shì míng dài jiǔ qiě   wèi sǔn jiāng duàn ròu    
láng zuǒ yún zhōng kǔn   xiù gāo mián bái shēng liàn shān yīn yuè chún   kuā jiāng líng qiān tóu    
wèi què shé sǔn shù kuāng   gèng lóng lín bǎi shù chū kāi guān fēn shuǎng jiǔ   cháng féi tāng    
xīn shī bào   jìng huāng chen lào dàn yuàn qīng wèi tóu zhú xìn ān   huā lài kǒu chá shú    
huì shān shuǐ gēng jiā   dào rén tián méi jǐn